hình ảnh chủ đạo

Đàn Casiotone thế hệ mới ra đời: Phỏng vấn hậu trường với
đội ngũ phát triển CT-S1

Hành trình chế tác đàn phím
mà ai cũng có thể chơi

Trước hết, anh có thể cho biết
dự án CT-S1 diễn ra như thế nào không?

Hiroshi Sato

Hiroshi Sato

Phòng hoạch định phát triển sản phẩm
Đơn vị kinh doanh EMI
Trung tâm nghiên cứu và phát triển Hamura

Hiroshi Sato: Chúng tôi có hai lý do chính để thực hiện dự án này. Trước tiên, chúng tôi hy vọng tạo ra một chiếc đàn phím hoàn hảo mà bất kỳ ai cũng có thể cầm lên và chơi. Chúng tôi cảm thấy không có nhiều lựa chọn phù hợp để bắt đầu với một chiếc đàn phím và chúng tôi muốn thiết kế một nhạc cụ mà chính mình cũng thích chơi. Không muốn tạo điều gì đó quá trái với thông lệ, chúng tôi bắt đầu bằng việc nghiên cứu về một chiếc đàn phím tiêu chuẩn thế hệ mới phù hợp một cách tự nhiên với lối sống của mọi người. Một nhạc cụ mà ai thấy cũng muốn “vọc” thử.

Thứ hai, chúng tôi muốn xây dựng lại tư duy về một chiếc đàn phím như một nhạc cụ đúng nghĩa, chứ không chỉ thay thế cho đàn piano, vì đôi khi chúng mang lại cảm giác như vậy. Mục đích của chúng tôi là tạo ra một chiếc đàn Casiotone dễ sử dụng, được thiết kế giúp mọi người đều có thể chơi, đồng thời tích hợp nhiều nhạc cụ khác nhau vào trong một chiếc đàn. Khi chiếc đàn Casiotone 201 đầu tiên được giới thiệu vào năm 1980, khái niệm về chiếc đàn này là “một thế giới thú vị với các âm sắc tuyệt diệu và đa dạng” và lần này chúng tôi cũng xây dựng ý tưởng tương tự như thế. Khi nhìn lại chiếc đàn Casiotone đầu tiên, chúng tôi nhận ra rằng khái niệm này chính là ý tưởng chúng tôi vẫn ấp ủ - hơn 40 năm sau, chiếc đàn Casiotone nguyên bản vẫn là nền tảng cho mẫu đàn Casiotone ngày nay. Dự án này bắt đầu như vậy đấy.

Anh bắt đầu quá trình biến
khái niệm ban đầu này thành một sản phẩm thực tế như thế nào?

Hiroshi: Ban đầu thì việc truyền đạt ý tưởng của mình không dễ dàng đâu. Chúng tôi bắt đầu bằng việc yêu cầu đội ngũ thiết kế sản phẩm tạo ra những hình ảnh khái niệm của chiếc đàn Casiotone đặt trong các không gian sống khác nhau. Chúng tôi đã thống nhất về hình ảnh mục tiêu cho sản phẩm này và sau đó bắt đầu suy nghĩ về cách thức sản xuất sản phẩm hàng loạt trên thực tế. Việc truyền đạt ý tưởng dưới dạng hữu hình cũng giúp mọi người xung quanh chúng tôi hiểu ý tưởng đó.

Shunsuke Oka

Shunsuke Oka

Bộ phận thiết kế nâng cao
Đơn vị thiết kế
Trụ sở thiết kế thứ 2

Shunsuke Oka: Về mặt thời gian, chúng tôi có cảm giác như đang xử lý một yêu cầu từ Phòng hoạch định phát triển sản phẩm, nhưng thực ra đến từ đội ngũ thiết kế sản phẩm.

Hiroshi: Tầm nhìn của đội ngũ thiết kế sản phẩm khá gần với tầm nhìn của chúng tôi, vì vậy chúng tôi trao đổi với họ hàng ngày. Đôi khi thật khó biết các ý tưởng xuất phát từ đâu.

Có lý do giải thích cho việc tại sao đội ngũ hoạch định phát triển sản phẩm và
đội ngũ thiết kế làm việc dựa trên cùng một ý tưởng cùng một thời điểm không?

Hiroshi: Như tôi đã nói, chúng tôi đã không thể tạo ra loại đàn phím mà chúng tôi thực sự muốn. Chúng tôi đã sản xuất nhiều sản phẩm cho trẻ em, những người chơi lớn tuổi và các nhóm đối tượng khác, nhưng thực chất chúng tôi muốn phát triển một nhạc cụ hấp dẫn đối với những người yêu âm nhạc ở mọi lứa tuổi, bao gồm những người thuộc thế hệ của chúng tôi. Chúng tôi đã nói rất nhiều về việc quay lại những điều cơ bản trong quá trình khoanh vùng tìm kiếm.

Shunsuke: Ban đầu, chúng tôi khá tập trung vào chiếc đàn phím cho các nghệ sĩ biểu diễn, nhưng chúng tôi vẫn nghĩ rằng chúng tôi chưa thực sự nắm bắt được khái niệm ban đầu của đàn Casiotone - đó là bất kỳ ai cũng có thể chơi. Đội ngũ thiết kế sản phẩm đã đưa ra một số đề xuất có tính đến điều này và sau khi một vài phòng ban khác xem xét, chúng tôi bắt đầu đi đến thống nhất.

Hiroshi: Nghĩ ra một khái niệm thì khá là dễ. Nhưng ban đầu chúng tôi không thể triển khai khái niệm đó khi xét về chi phí và những yếu tố thiết thực khác. Mọi người đều muốn rời khỏi cuộc họp, bực tức vì không có cách nào để các thiết kế có thể triển khai thực tế. Mặc dù có những thách thức như vậy nhưng kỹ sư cấu trúc của chúng tôi, Kouji vẫn kiên định trong vai trò chủ chốt của mình.

Quá trình thiết kế cấu trúc
thường bắt đầu từ đâu?

Hiroshi Sato

Kouji Oshima

Mục-22
Bộ phận-2
Đơn vị phát triển cơ chế
Trụ sở phát triển  

Kouji Oshima: Trong quá trình thiết kế cấu trúc, chúng tôi cần giao tiếp không chỉ với đội ngũ thiết kế mà còn với đội ngũ phát triển âm thanh. Để tạo ra âm thanh, cần có một khoảng trống nhất định bên trong phần thân của nhạc cụ, nhưng nếu khoảng trống này quá lớn thì sản phẩm sẽ mất cân bằng. Ban đầu, đội ngũ thiết kế sản phẩm nghĩ ra một sản phẩm thân mảnh, đúng không?

Shunsuke: Đúng vậy.

Kouji: Có cảm giác như họ cố đấm ăn xôi! Tôi tự hỏi loa để đâu để thực sự vừa vặn với thân đàn như vậy. Trông nó rất tuyệt nhưng tôi thì vò đầu bứt tóc để thực hiện cho được.

Hiroshi: Thách thức lớn nhất là cân bằng giữa âm thanh và thiết kế. Thiết kế có thể rất tuyệt nhưng cũng cần phải có âm thanh hay.

Kouji: Khi Shunsuke thấy bản phác thảo của chúng tôi, anh ấy như kiểu: "Ồ, phần này không bỏ đi được à?" Nói như đùa ấy! (cười)

Shunsuke: Tôi vẫn tiếp tục quay lại và nói rằng “Tôi đã tìm thấy phần khác mà chúng ta không cần!” (cười)

Anh cân bằng như thế nào giữa thiết kế thanh mảnh
với một cấu trúc nội tại thích hợp?

Kouji: Với hệ thống phản xạ âm trầm, bạn cần đến lớp vỏ lớn nhất có thể có được. Hộp loa trong chiếc đàn phím này có hình dạng như một cái ủng, một thiết kế mới. Ngoài ra, loa chính và cổng phản xạ âm trầm theo các hướng khác nhau. Với những thiết kế như thế này, chúng tôi đã cố gắng tìm được đủ không gian cho loa đồng thời giữ cho đàn phím thật sự thanh mảnh. Tất nhiên, trên thực tế, nó phức tạp hơn. Tôi có dữ liệu cho thấy không gian đặt loa bị giảm bớt và tôi nhớ đã giao cho nhóm âm thanh mà không nói gì. Sau khoảng một tuần, họ quay lại gặp tôi và nói rằng “Anh đã làm cho nó nhỏ hơn, phải không?” Họ đã phát hiện ra. (cười)

Hiroshi: Thông thường, loa phản xạ âm trầm được lắp theo chiều dọc, nhưng thiết kế này đặt loa vào một cấu trúc ngang mới. Ngoài ra, đội ngũ thiết kế sản phẩm sẽ không chịu chuyển lưới loa vì họ thực sự muốn chúng có một hình thức nhất định nào đó. (cười)

Kouji: Họ nhất định không nhân nhượng tí nào, phải không? (cười)

Hiroshi: Chúng tôi cũng phải giải quyết các vấn đề như mất tiếng và chi phí. Kouji tìm kiếm các nhà cung cấp mới, một điều thường bất khả thi trong thời hạn gấp rút như vậy. Cuối cùng, nhờ nỗ lực của anh ấy, chúng tôi có thể hoàn thành dự án kịp thời. Chúng tôi đã làm được điều này vì chúng tôi có chung tầm nhìn hướng tới sự hoàn hảo ngay từ đầu. Mọi người đều biết tất cả sẽ không có ý nghĩa gì trừ khi chúng ta đạt được mục tiêu đặt ra.

lên đầu trang